Thứ Năm, 2 tháng 12, 2021

y phủ che thiên phần 2

                                             











   chap trước         chap sau       
Y Thủ Che Thiên 
Quyển 1 - Chương 3: Trọng Sinh
Mộ phủ, La Thiên
thành.
Đất đá xanh trên đường, mấy vạt
cỏ nhỏ xanh nhạt ương ngạnh từ giữa những tảng đá chen chút mọc lên, theo gió
nhẹ lắc lư, cảnh tượng là một mảnh sinh cơ dạt dào.
Trong một chỗ cỏ dại mọc lên
dài và lớn, có một tiểu viện nhìn qua đã hoang phế thật lâu, có một tòa nhà cũ nát không chịu nổi bị vây trong đó.
Phòng trong đó bài trí cực kỳ
đơn giản, hé lộ ra một cái bàn, một băng ghế, một chiếc giường gỗ, không có bao
nhiêu đồ dư thừa. Trên giường gỗ, một cô gái khoảng mười lăm tuổi nằm ở trên đó
phát ra tiếng kêu thống khổ.
Nữ tử có một mái tóc dài mềm mại, hai má gầy yếu, bởi vì bị bệnh mà hiện ra màu trắng bệnh tật, ngũ quan của
nữ tử có bộ dáng rất là tinh xảo. Cái trán trơn bóng, đôi mày lá liễu, hàng long mi dày cong cong đang nhắm chặt mắt, bộ lông mi dày dài này rất đáng giá làm cho mọi người hâm mộ , giờ phút này nó đang hơi hơi rung động .
Tuy rằng thấy không rõ đôi mắt kia đến tột cùng là như thế nào, nhưng mà theo độ cong kia của lông mi cũng có thể nhìn ra đôi mắt kia nhất định rất lớn, khóe mắt hơi hơi run run, bên khóe mắt trái có một giọt nước mắt làm tăng thêm cho nàng một loại phong tình khác.
Mũi cao thẳng, cánh mũi tinh xảo, cái miệng nhỏ nhắn phiếm sắc hồng của hoa anh đào, nếu như chỉ có vậy, thì nữ tử này tuyệt đối là một mỹ nhân nhất đẳng.
Nhưng mà ở bên mặt trái của nàng, có một vết hoa văn màu đỏ thắm giống như cái bớt che kín hơn phân nửa mặt trái của nàng, nhìn qua có chút dọa người, cũng bởi vì vậy, đã đem dung nhan xinh đẹp hấp dẫn của nàng hoàn toàn biến thành xấu nhan.
"Đau..." trong đầu Mộ Chỉ Ly chỉ còn lại ý tưởng trực quan này, nàng không biết chính mình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng nếu còn có thể cảm thấy đau, vậy là chứng minh nàng không
chết.
Nàng rất muốn mở hai mắt của mình, lại cảm giác được mí mắt vô cùng nặng nề, nặng như ngàn cân, trong đầu đều là một mảnh hỗn loạn, vô số hình ảnh quen thuộc, từ trí nhớ xa lạ mạnh xuất hiện ở trong đầu, toàn bộ đầu óc giống như muốn nổ tung, đau đớn vô
cùng.
Đến tột cùng là chuyện gì xảy ra? Những trí nhớ này là sao? Nhưng mà nàng cũng không có thời gian suy nghĩ, tất cả ký ức trong đầu đã không tha cho nàng suy nghĩ.
Rốt cục, sau khi Mộ Chỉ Ly thử mấy lần, thì nàng mở mắt thành công. Lọt vào trong tầm mắt là trần nhà có nguy cơ sắp sập xuống, dọa nàng giật mình một cái trực tiếp rớt xuống giường.
"Ui..." Tác động đến miệng vết thương nàng bậc ra tiếng kêu đau, nhưng mà lúc này nàng đã hoàn toàn thanh tỉnh, nơi này đơn giản đến không còn đơn giản hơn nữa, thậm chí có thể nói là phòng ở tồi tàn mà cho tới bây giờ Mộ Chỉ Ly nàng chưa từng thấy qua.
Nhìn tay của chính mình, khi nào thì biến thành ngắn thế? Làn da cũng biến kém, trước tiên, Mộ Chỉ Ly liền phát hiện đây không phải là thân thể của chính mình.
Chợt chạy về phía chiếc gương đồng trong phòng, nhưng mà đợi khi thấy khuôn mặt trong gương, Mộ Chỉ Ly ngây ngẩn cả người.
Trong gương cô gái cực kỳ xấu xí kia là chính mình sao? Ám văn màu đỏ che kín một nửa mặt của nàng làm cho nàng thoạt nhìn giống như một cô gái bị nguyền rủa, căn bản không dám nhìn xem bộ dáng của chính mình.
"Trời ạ, ta làm sao có thể biến thành như vậy? Lúc trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ta chẳng qua chỉ đeo một chiếc nhẫn, sau đó quấn vào trong gió lốc, sau khi... Tỉnh lại thì đã ở trong này. Nhưng mà, vẫn là không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì." Ngay tại lúc Mộ Chỉ Ly đang buồn bực, phát hiện toàn thân mình đều đau quá, nhìn kỹ, từ tay đến trên người
đều che kín vết thương lớn nhỏ, giờ phút này nó hiện ra màu xanh tím.
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Ta đang nằm mơ? Nhưng mà đồng thời với lúc nàng ngây người, trí nhớ tràn ngập
trong đầu của nàng lúc trước bắt đầu rõ ràng lên. Nhắm mắt lại nhận toàn bộ trí nhớ này, sau một lúc lâu, Mộ Chỉ Ly mới mở mắt, trong mắt mê mang đã muốn hoàn toàn biến mất, bàn tay nắm lại tràn đầy buồn bực.Ở trong trí nhớ này, Mộ Chỉ Ly nàng bất đắc dĩ phải tiếp nhận một chuyện thực —— nàng xuyên qua. Hơn nữa là hồn xuyên. Nữ tử này tên thực trùng hợp giống nàng cũng tên là Mộ Chỉ Ly. Là tam tiểu thư của Mộ gia ở La Thiên thành, thân phận này quả thực không tệ, nhưng mà đến Mộ Chỉ Ly lại không phải, Mộ Chỉ Ly có thể nói là nhân vật đại biểu cho sỉ nhục của Mộ gia, bộ dạng xấu liền quên đi, nhưng một điểm thiên phú tu luyện đều không có.
Tại đây lấy việc tu luyện Thiên Lực là trào lưu của toàn thế giới, không thể tu luyện Thiên Lực cũng có nghĩa đời này nàng chính là một phế nhân! Trong các thế hệ con cháu của Mộ gia, tất cả mọi người đều có thể tu luyện trừ bỏ Mộ Chỉ Ly. Cha của Mộ Chỉ Ly là Mộ Thiên
Tĩnh từng là thiên tài của Mộ gia, là tương lai hi vọng của Mộ gia, năm đó Mộ Thiên Tĩnh thực lực cao cường, dáng vẻ anh tuấn, là đối tượng ái mộ của bao nhiêu cô gái ở La Thiên thành.
Nhưng mà trong một lần hắn đi ra ngoài lịch lãm, suốt ba năm không về, lúc trở về lại mang về một đứa nhỏ là Mộ Chỉ Ly, lúc ấy ở Mộ gia đã tạo thành oanh động thật lớn, rồi sau đó không bao lâu Mộ Thiên Tĩnh không hiểu nguyên do mà chết đi. Không ai biết rốt cuộc là vì sao, cũng bởi vậy nó đã trở thành một điều bí ẩn. Mộ Chỉ Ly hiện tại bộ dáng phế
vật, nếu không phải năm đó Mộ Thiên Tĩnh từng vì gia tộc cống hiến qua mà nói, lúc này nàng phỏng chừng ngay cả nơi ở đổ nát cũng không có. Tại đây trong loại gia tộc như vậy, huyết thống thân tình có vẻ dị thường mỏng manh, ngươi có thực lực, ngươi có thể hưởng thụ đãi ngộ như công chúa, không thực lực, liền giống như kẻ đáng thương mà sống. Dựa theo lẽ thường mà nói, nàng dù không có ích như thế nào, cũng sẽ không bị đánh, nhưng mà bi kịch là do năm đó Mộ Thiên Tĩnh quá mức vĩ đại, sau lưng người ghen tị với hắn, người oán hận
hắn tuyệt đối không ít, lúc hắn chết bao nhiêu người đã ôm thái độ vui sướng khi người gặp họa. Cho dù chỉ còn lại có một mình Mộ Chỉ Ly, vẫn thường xuyên bị bọn họ chèn ép khi dễ, vết thương trên người Mộ Chỉ Ly chính là do nguyên nhân đó. Sau khi đã biết hết thảy, Mộ
Chỉ Ly thở dài một tiếng, không nghĩ tới cô gái này đáng thương như vậy, nhưng
mà càng đáng thương hơn hiện giờ chính là mình a, đường đường thần y thiên tài của thế kỷ hai mươi mốt, có thể nói muốn cái gì có cái đó, so sánh với kẻ đáng thương này, thì mình tốt số hơn nhiều lắm, mà giờ phải từ thiên đường rơi xuống địa ngục, sự chênh lệch này cũng chỉ có người trong lòng có năng lực thừa nhận mạnh như nàng, mới có thể chịu đựng được. Ôm ý nghĩ sống ở đâu thì yên ở đó, Mộ Chỉ Ly bình yên tiếp nhận chuyện này, nàng phát hiện chiếc nhẫn đeo trên tay nàng cũng vẫn theo nàng đến đây, vẫn không thể tháo xuống giống như lúc
trước, đây rốt cuộc là vật gì vậy, tất cả mọi thứ đều biến mất, cũng chỉ có nó tồn tại. Theo bản năng, Mộ Chỉ Ly cảm thấy tình trạng của mình hiện tại có liên quan tới chiếc nhẫn cổ này, hơn nữa chiếc nhẫn cổ này cũng không phải vật tầm thường, lúc ấy ánh sáng nó tản mát ra
nàng vẫn còn nhỡ rõ nhất thanh nhị sở. "Chẳng lẽ đây là một bảo vật?" Mộ Chỉ Ly suy đoán, trong phim truyền hình đều diễn như vậy, thoạt nhìn nhẫn rất bình thường, thông qua lấy máu xong nó sẽ hiện ra diện mạo vốn có. Nghĩ vậy, Mộ Chỉ Ly bất đắc dĩ ở trên tay ngọc của mình làm xuất hiện một vết thương nhỏ, đem máu nhỏ xuống chiếc nhẫn, vẻ mặt kích động chờ nhẫn phản ứng. Đợi sau một lúc lâu, nhẫn vẫn như trước không có gì phản ứng, Mộ Chỉ Ly rốt cục nhịn không được nổi bão "Có lầm không? Không phải bảo bối còn đem ta đưa đến chỗ rách nát này?"
Sau khi hoàn toàn chấp nhận hoàn cảnh hiện tại của mình, Mộ Chỉ 
Ly cười nói, những khổ nạn vốn thuộc loại về Mộ Chỉ Ly đã kết thúc,
 nếu để cho thần y thiên tài ta từ thế kỷ hai mươi mốt đến đây,
 nếu ta không ở đây đến phong sinh thủy khởi (gió nổi nước dâng),
 thì chẳng phải làm thất vọng chính mình sao? 
  Ngày mai sẽ  bắt đầu hành động.

Y Thủ Che Thiên
Quyển 1 - Chương 4: Mộ Hàn Mặc
Mộ Chỉ Ly nghỉ ngơi một đêm, sau khi mở mắt ra xác định mình không hề quay về hiện đại cũng chỉ lạnh nhạt rời giường.Nhìn vết thương trên người, may mắn đều là vết thương ngoài da mà không có nội thương gì, lát nữa hái chút thảo dược đắp lên là được. Lấy năng lực của mình muốn làm cho cơ thân thể này phục hồi như cũ, ước chừng mười ngày nửa tháng chưa chắc đã khôi phục bình thường.Mộ Chỉ Ly nàng không thể bị động chờ đợi như vậy. Dựa vào trí nhớ nàng biết trong cái nhà này trên cơ bản không hề có người chú ý tới nàng, cho nên dù có đi ra ngoài cũng chẳng sao.“Ọc ọc ”Mộ Chỉ Ly vuốt bụng, đói quá đi, chắc do mấy ngày rồi chưa được ăn cơm đây mà? Vốn có người đưa cơm, nhưng càng ngày nàng càng không được người ta coi trọng, dần dần ngay cả hạ nhân cũng lười đến đưa cơm, đối tốt với nàng thì có chỗ nào tốt chứ, còn tới làm gì?Chỉ có một người duy nhất đối tốt với nàng là Thất thiếu gia —— Mộ Hàn Mặc.Mới nhắc tới Mộ Hàn Mặc, Mộ Hàn Mặc liền xuất hiện. Mộ Hàn Mặc kém Mộ Chỉ Ly một tuổi mà thôi, phần đông con cháu Mộ gia cho dù xếp hạng kém hơn mười mấy hai mươi tên thì tuổi cũng không kém hơn bao nhiêu.“Chỉ Ly, chắc tỷ đói bụng rồi? Mau tới ăn.” Mộ Hàn Mặc lấy mấy cái bánh bao nhân thịt trong lồng tre ra đưa cho Mộ Chỉ Ly, trên gương mặt còn nét trẻ con tràn đầy hưng phấn và lo lắng.Mộ Chỉ Ly nâng mắt nhìn vẻ mặt chờ mong thấy mình ăn của Mộ Hàn Mặc. Hắn mặc trường bào màu đen có mép áo đan chéo nhau, tóc dài buộc cao lộ ra cái trán no đủ, đôi mắt trong suốt giống như nước, mày hình trăng non dày rậm, dưới bộ quần áo rộng thùng thình là dáng người tương đối to lớn, tướng mạo tuấn tú lịch sự, tương lai nhất định sẽ là một mỹ nam tử.Bộ dạng thật sự không tệ, ở thế kỷ hai mươi mốt cũng ít thấy một suất ca như vậy, hơn nữa thái độ còn tốt bụng hiếm thấy nữa, nhưng mà tuổi còn nhỏ một chút. Nàng hoàn toàn quên bây giờ chính mình cũng rất nhỏ tuổi.Mộ Hàn Mặc có thiên phú tu luyện không tệ, địa vị trong gia tộc cũng không nhỏ, tuy rằng tuổi không lớn nhưng bởi vì liên quan đến thiên phú tu luyện nên nhìn qua giống như thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi.So với Mộ Hàn Mặc, Mộ Chỉ Ly rõ ràng lớn hơn hắn nhưng thoạt nhìn nhỏ hơn nhiều lắm. Nhìn bánh bao trước mặt, Mộ Chỉ Ly cười nói: “Hàn Mặc, cám ơn đệ.”Nàng thật sự đói bụng, vì vậy không hề để ý cái gì rụt rè hay không rụt rè, cầm lấy liền cắn từng miếng từng miếng ăn hết cái nọ đến cái kia. Lần đầu tiên Mộ Chỉ Ly phát hiện thì ra bánh bao ngon như vậy.Mộ Hàn Mặc bật cười. Nụ cười kia giống như cơn gió ấm áp trong ngày lạnh giá, thổi tan rét lạnh trong phòng: “Còn nói cám ơn với ta, bọn họ lại đối xử quá đáng với tỷ như vậy. Chỉ Ly, chờ lúc ta mạnh lên nhất định sẽ không để tỷ bị bắt nạt nữa.”Mộ Chỉ Ly nhìn vẻ mặt chân thành của Mộ Hàn Mặc, trong lòng cảm động không thôi: “Hàn Mặc, đệ không đi Luyện Võ trường luyện công buổi sáng sao?”Không chỉ Mộ gia, chỉ cần là gia tộc có quy cách, buổi sáng các đệ tử thiếu niên đều tập trung trong Luyện Võ trường của gia tộc để luyện công, dù sao ở thế giới lấy thực lực làm tiêu chí này, từng gia tộc đều chú trọng bồi dưỡng thực lực, mà những thiếu niên tuổi còn nhỏ là hy vọng tương lai của bọn họ.“Ta đi ngay đây, sợ tỷ đói bụng nên chạy sang đây trước.” Đúng lúc này ánh mắt Mộ Hàn Mặc rơi xuống cánh tay Mộ Chỉ Ly, vết thương trên tay kia vốn được quần áo che đậy, nhưng lúc ăn bánh bao thì tay áo rộng thùng thình tuột xuống khuỷu tay.Ánh mắt ngưng đọng một chút, trên gương mặt tuấn tú lập tức tràn ngập tức giận: “Chỉ Ly, ai bắt nạt tỷ?”Mộ Chỉ Ly sửng sốt, chợt nói: “Không có.” Theo trí nhớ trong thân thể này, nàng biết Mộ Hàn Mặc thật sự đối tốt với nàng, mà lấy năng lực hiện tại của Mộ Hàn Mặc hiển nhiên là không thể báo thù, nàng cũng không muốn liên lụy đến tiểu soái ca này, tự nàng có thể giải quyết được.Huống hồ hiện tại nàng không còn là Mộ Chỉ Ly dễ dàng để cho người bắt nạt nữa, nàng muốn báo thù cho chính mình nha.“Còn nói không có?” Mộ Hàn Mặc kéo tay của Mộ Chỉ Ly: “Vậy vết thương trên tay tỷ ở đâu ra?”Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly thở dài một hơi, trên mặt lộ ra ý cười nhu hòa: “Hàn Mặc, yên tâm đi, ta không sao, đừng lo lắng cho ta .”Mộ Hàn Mặc nhìn nụ cười ôn hòa kia của Mộ Chỉ Ly, mặc dù trong mắt người bên ngoài ám văn kia thoạt nhìn thực khủng bố, nhưng hắn không cho rằng như vậy. Có một lần khi còn bé, lúc đó nàng dùng thân hình gầy yếu kia che chở trước mặt hắn, hắn liền quyết tâm nhất định phải đối tốt với nàng, luôn luôn đối xử tốt với nàng.Có đôi khi hắn sẽ thay Chỉ Ly cảm thấy không công bằng, rõ ràng một người tốt như vậy lại vì không có thiên phú tu luyện, bộ dạng khó coi mà bị mọi người bài xích. Tất cả những điều này đâu phải nàng nguyện ý đâu chứ, thậm chí mỗi lần mình nói đến chuyện này, nàng lại ra vẻ bình tĩnh đến thế, tựa hồ đã tiếp nhận hết thảy những điều này.Cảm giác tang thương kia hoàn toàn không phù hợp với tuổi tác của nàng, làm cho hắn cảm thấy thực đau lòng.“Tỷ nói cho ta biết là ai, ta giúp tỷ báo thù.”Mộ Chỉ Ly lắc đầu: “Hàn Mặc, ta biết đệ rất tốt với ta, nhưng ta thật sự không có việc gì, đệ phải cố gắng tu luyện nha, về sau còn chờ đệ tới bảo vệ ta.”Nhìn bộ dáng Mộ Chỉ Ly vô cùng tình tĩnh, Mộ Hàn Mặc đang nắm hai tay lại buông ra, ánh mắt tràn ngập kiên định: “Chỉ Ly, tin tưởng ta, ngày đó sẽ không xa.”“Ừ, ta vẫn luôn tin tưởng đệ mà. Nhanh đi đi, đừng đến muộn, Ngũ thúc sẽ mắng đó.”“Vậy ta đi trước, tỷ tự chăm sóc tốt bản thân mình nha”“Biết rồi mà.”Mộ Chỉ Ly tươi cười nhìn bóng dáng Mộ Hàn Mặc rời đi, từ bên phải nhìn sang rất xinh đẹp.“Còn tự cho rằng mình không giống trẻ con, nói chuyện sẽ cảm thấy nổi da gà, vậy mà bây giờ cảm thấy cũng không tệ lắm.” Mộ Chỉ Ly cảm khái nói. Lấy tính tình của nàng sẽ không nói những loại lời nói này, nhưng mà Mộ Hàn Mặc thân quen với thân thể này nhất, nếu như bản thân mình biểu hiện không giống sợ là đối phương sẽ nhận ra ngay lập tức.Sau khi ăn uống no đủ xong, Mộ Chỉ Ly chạy tới phía sau phòng ở, nơi đó có một cái lỗ chó. Mộ Chỉ Ly trước kia thường đi ra ngoài từ chỗ này, nhưng dù ra ngoài rồi cũng sẽ bị người khác bài xích, vì vậy nên Mộ Chỉ Ly không hề chui ra nữa. Cho nên đến tột cùng trong lòng nàng cảm thấy mất mát cỡ nào cũng chỉ có mình nàng biết.Mộ Chỉ Ly nhìn lỗ chó phía dưới: “Chui lỗ này ra ngoài quá khó coi mà. Mộ Chỉ Ly ta khi nào phải làm chuyện này rồi, trèo tường ra vẫn tốt hơn, dù sao còn chí khí hơn một chút.”Càng nghĩ nàng càng cảm thấy mình nghĩ không sai. Mộ Chỉ Ly chạy vào phòng lấy một cái ghế đến, rốt cục cũng thành công trèo ra ngoài. Tường này không cao lắm, chẳng qua do cơ thể này quá gầy yếu, nếu như ở kiếp trước, Mộ Chỉ Ly tuyệt đối sẽ thoải mái nhảy một phát ra ngoài.Mộ Chỉ Ly không vội vã đi ra đường, lấy bộ dáng hiện tại của nàng chỉ sợ sẽ tự rước lấy nhục, nàng muốn chữa khỏi vết thương trên người đã rồi nói sau. Để thân thể thế này nàng thật sự không chịu được, với cả nàng còn phải tìm hiểu rõ ràng chuyện tu luyện nữa.Trước kia ở nhà, nàng không ngừng nghiên cứu y thuật, hiện tại ở Đại Lục Thiên Huyền cũng sẽ theo như thế mà tu luyện, sao nàng có thể không nếm thử chứ? Đi từng bước một vậy, trước tiên chữa khỏi vết thương, sau đó lại nghiên cứu ám văn trên mặt mình xem có thể trừ đi hay không.Nàng được xưng thần y không phải chỉ ngồi không mà có. Nàng đã cẩn thận xem qua mặt mình rồi, một khi ám văn kia bị trừ đi tuyệt đối sẽ là một mỹ nữ.
                              chap trước         chap sau     

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Drama

SoraBook

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Vestibulum rhoncus vehicula tortor, vel cursus elit. Donec nec nisl felis. Pellentesque ultrices sem sit amet eros interdum, id elementum nisi ermentum.Vestibulum rhoncus vehicula tortor, vel cursus elit. Donec nec nisl felis. Pellentesque ultrices sem sit amet eros interdum, id elementum nisi fermentum.




Comments

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *