chap trước
Chap 5
Ngày hôm sau, buổi sáng thức dậy có lẽ cậu bị lạ nhà nên bị đau đầu và có chút mệt mỏi.
"Đau đầu quá..."
Người hầu cầm một chồng quần áo đến trước mặt cậu.
- Đại thiếu gia, hôm nay nhà có khách, là người của Điền gia!
"Điền gia?"
- Lão gia bảo cậu nên thay y phục chỉnh tề.
"Bực thiệt chư, chuyện của mình còn chưa giải quyết xong. Ở đó mà Điền gia với Ruộng gia..."
Chí Mẫn không tự nguyện mà chọn đại một bộ vest đen.
- Chọn bộ này đi. Làm ơn thắt carvat giùm tôi.
- Dạ, Đại thiếu gia!
Chuẩn bị xong xuôi thì Chí Huấn đẩy cửa bước vào.
- Anh Chí Mẫn, em vào có được không?
- Không phải cậu đã vào rồi sao, còn hỏi làm gì?
Chí Huấn mặt có chút khó chịu, lệnh cho người hầu ra ngoài.
- Cô ra ngoài đi, tôi có chuyện muốn nói với anh ấy.
Khi người hầu ra ngoài, Chí Huấn chỉ lại gần chỉnh sửa lại cổ áo cho cậu. Cậu cảm thấy thật khó hiểu.
- Cậu có lòng nhân ái đến vậy sao? Là tôi đến cướp ba của cậu đấy! Còn giết chết con chó của cậu nữ!
Chí Huấn nghe xong chỉ khựng lại một chút rồi cất lời.
- Em đã nghĩ thông rồi! Chúng ta là người Phác gia, không nên có quá nhiều thù hận, đúng không anh Chí Mẫn.
"Hửm...Tôi có điên mới tin là cậu có lòng tốt như vậy."
Chí Huấn nói xong đi ra cửa, không quên ngoảnh lại thông báo.
- Khách đến rồi, anh chuẩn bị xong rồi thì xuống lầu nha, em xuống trước đây!
Cả hai cùng đi ra ngoài phòng khách, Chí Huấn vừa ra đã gọi lớn.
- Ba ơi!
Chí Mẫn nhìn xung quanh thì thấy hắn...Mục thiếu gia...
"Lại là hắn!"
Mục thiếu gia cười với cậu, vừa có chút khách sáo.
- Đại thiếu gia, chúng ta lại gặp nhau rồi!
Chí Mẫn không thèm nhìn hắn. Quay ngoắt đi. Phác lão gia thấy cậu thất lễ liền tiến đến khuyên cậu.
- Chí Mẫn, con không được vô lễ với Điền thiếu gia như vậy.
Chí Mẫn nhịn lại, nở nụ cười xã giao vui vẻ
- Xin chào Điền thiếu gia.
Điền Chính Quốc cười rồi quẹt nhẹ môi hắn.
- Tôi thì lại thích cách xưng hô của cậu ngày hôm qua hơn!
Chí Mẫn trừng mắt với hắn, Phác lão gia thấy không khí hai bên hơi căng thẳng liền giảng hòa.
- Điền thiếu gia lần đầu tiên đến nhà làm khách, các con xuống cũng thật đúng lúc. Hãy dẫn Điền thiếu gia đi tham quan xung quanh nhé!
Chí Huấn đứng sau lưng ba, nhìn Điền Chính Quốc không chớp mắt. Trong mắt chỉ toàn màu hồng.
Chí Mẫn không tình nguyện mà dẫn đường. Chí Huấn đằng sau cố tình với tay kéo Chí Mẫn lại.
- A!
Chí Mẫn bị mất đà ngã ngay ra đằng sau.
- Em xin lỗi anh, em định bảo anh đi chậm thôi, ai ngờ em kéo mạnh quá. Ấy chết, hình như quần anh rách rồi...
Chí Mẫn bị ngã quệt phải bức tượng nê quần bị rách. Chí Huấn cố tình chạy lại giả vờ đỡ cạu dậy, bị cậu đấm cho một cái ngã ngửa.
- Mau dẫn Thiếu gia đi thay quần áo!
- Ba ơi, con chỉ có lòng muốn giúp chị ấy thôi...
Chí Huấn ra vẻ mặt vô hại, nói với Phác lão gia. Phác lão gia cũng nhìn Chí Mẫn nói.
- Chí Mẫn, em trai có lòng muốn giúp con sao con lại như vậy?
Chí Mẫn cười khẩy.
- Em ấy cũng thật có lòng, nếu em ấy không kéo giật con lại thì con đâu bị thế này.
- Chính là em kéo nhưng em...
- Chí Huấn! Sao con lại làm thế?
Chí Mẫn cười ủy khuất nói.
- Được rồi, anh không ăn thua đủ với em, anh biết là em không thích anh nhưng mà cũng đâu nên làm như vậy trước mặt khách khứa chứ, Phác gia sẽ rất mất mặt đó nha.
- Chí Mẫn, vào thay quần áo đi con.
- Dạ!
Chí Mẫn quay người đi vào thay đồ, Chính Quốc nhìn theo bóng lưng cậu.
"Cậu trai này thật không đơn giản, Phác Chí Mẫn."
- Điền thiếu gia, chúng ta xuống lầu dùng bữa đi.
- Vâng!
-----------------------------------------
11/11/2021
Serein-Mei


hi mn từ giờ mình sẽ đi làm trở lại nha dạp này bận học nên khá lười
Trả lờiXóa