Chủ Nhật, 19 tháng 12, 2021

Một xế chiều chap 2

                                             

      chap trước

Kết thúc một tiết học 'nhàm chán' tôi vươn vai, có lẽ bây giờ tôi nên về nhà hay ít nhất là gọi cô ấy dậy. Tôi vỗ nhẹ vào vai Emily, bảo" Này, dậy đi. Hết giờ học rồi" một lần, hai lần rồi ba lần. Gọi mãi mà cô ấy vẫn không chịu dậy " Này nếu bạn không chịu thức thì tôi sẽ bỏ mặc bạn tại đây đấy" Nói thế cô ấy vẫn không chịu dậy, tôi thở dài và cỗng cô ấy về ký túc xá.

     " Này Lily, tôi đi mua tí đồ. Bạn ở lại cẩn thận nha, lát tôi sẽ về" giọng của Emily vọng lên, tôi đáp lại" Umk cứ yên tâm giao cho tôi". Tôi từ từ nhìn cô ấy đi xa cho đến khi bản thân cảm thấy lạnh, tôi đi xung quanh đảm bảo tất cả các lối ra vào và cửa sổ đã được đóng lại. "Ổn rồi, tất cả đã xong xuôi" tôi nghĩ thầm.
    " Ngồi đây và chờ đợi Emily trở về nhà?" Nhìn vào đồng hồ, mặt đồng hồ hiển thị 10.pm" Lâu quá rồi, sao giờ này cô ấy vẫn chưa về?" " Có phải cô ấy đã xảy ra chuyện gì không?" Trong lúc tôi đang sốt ruột lo lắng cho Emily thì tiếng gõ cửa vang lên. “Lily bạn còn đó không?” “ Lily?” Tôi vội vàng chạy ra cửa và mở nó. Không để bạn mình kịp nói, tôi bảo” Ôi trời bạn đả biết là bạn đã làm tôi lo lắng biết như nào không?” Tôi nói tiếp” Nói đi tại sao bạn lại về trễ như vậy?” Cô ấy gãi sau gáy, ậm ừ” À thì… tôi đi mua đồ và xảy ra một số chuyện” Không để cô ấy bị căng thẳng tôi nói “ Được rồi miễn là bạn ổn”
    Sau một hồi lặng im, thì Emily mở lời” Bạn nghĩ thế nào nếu ngày mai chúng ta có một chuyến dạo chơi?” Tôi thì thầm” Sao cũng được”
Ánh sáng chói lóa như làm mù mắt tôi, tôi loay hoay kéo rèm cửa lại. Tôi nghĩ mình sẽ chợp mắt thêm một lúc nữa… hoặc không. Tôi thẩn người nhìn các tia sáng ban mai chiếu xuống ban công," Có lẽ hôm nay chúng tôi sẽ có một buổi đi chơi đáng nhớ và sẽ không ở lại ký túc xá" tôi nghĩ thầm" Tôi nên sửa sang chuẩn bị phòng hờ khi Emily vẫn còn say giấc"
     Mọi thứ đã chuẩn bị xong, tôi bước chân rón rén bước tới giường của Emily và vớ lấy chân của cô ấy" Dậy đi Emi, tôi không muốn phí hoài thời gian của mình chỉ để đánh thức bạn" Dường như những tác động của tôi cho cô ấy chỉ để khiến tôi bị nhìn với con mắt thù địch? " Thôi nào Emi, tôi chỉ muốn có một chuyến đi chơi như bạn đã nói" tôi vỗ vào vai cô ấy.
      "Emily, xong chưa vậy?" Tôi thúc giục cô ấy " Từ từ, chờ tôi một chút" cơn buồn ngủ đã đánh bại tôi, có lẽ tôi nên chợp mắt một chút cho đến khi bạn mình sửa soạn xong. "Lily, Lily dậy đi" Emily càu nhàu" Một phút trước bạn là người giục tôi , một phút sau tôi lại là người phải gọi bạn dậy?" " Thôi nào, chờ đợi bạn lâu khinh khủng nên tôi sẽ chợp mắt để giết thời gian" tôi nhún vai " Thôi được rồi đi nào đồ lười nhác" cô ấy cáu khi nghe tôi nói như vậy " Tôi Không Lười Nhác", tôi đảo mắt nói "Được rồi, được rồi tôi không trêu nữa, chúng ta đi thôi"
     " Vậy bạn thấy thế nào?" Tôi nhún vai "Ổn" Một tiếng' heh' phát ra từ miệng cô ấy "Ý bạn là sao?" " Tôi nghĩ mọi thứ đều tốt" Tôi bình luận.


     "Ôi con yêu, tại sao con lại muốn chúng ta ra ngoài vào lúc này chứ?" Mẹ tôi vừa nói vừa run người, những bông tuyết bé nhỏ đang bay giữa bầu trời. Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, tôi trả lời " Em chỉ muốn nhìn thấy những bông tuyết thôi mà" Mẹ tôi vỗ vai "Thôi được rồi, bạn có thể ở lại đây nhưng đừng lâu quá nhé? Tôi không muốn bạn bị cảm lạnh đâu" Tôi gật đầu "Vâng, tôi biết rồi" Lòng tràn ngập sự phấn khởi, tôi nghĩ tôi có thể chơi ở đâu đó quanh đây.
    Tôi đã chơi ở ngoài trời lúc giá lạnh như thế này cũng lâu rồi, có lẽ tôi nên đi về nhà… người tôi run cầm cập, yeah có lẽ mẹ đã đúng, tôi nên về.
"Vậy chuyến đi chơi của bạn thế nào rồi?" Chị tôi hỏi "Có gì hay không?". Tôi đáp lại "Rất tuyệt vời" Chị xoa đầu.
     Tuyết ngày càng nhiều cộng hưởng với việc sương mù càng ngày dày lên làm tầm nhìn của tôi bị hạn chế…
     Chuyện gì đang xảy ra vậy?... Tay chân tôi tê liệt hoàn toàn, tôi không thể duy chuyển được… mọi thứ đều mờ đi. Điều duy nhất tôi có thể nghe được là tiếng hét của mẹ tôi và âm thanh thở hổn hển của ba… Mọi thứ từ từ đen dần… Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy…
"Lily!" Một tiếng hét vã thẳng vào tai tôi, "Hả..?" Tôi lấp bấp. "Này bạn có sao không? Tôi đang nói chuyện và bạn gục ngã" Cô ấy lo lắng. "Tôi không sao đâu, bạn đừng lo, được không?" tôi trấn an" Tôi chỉ hơi mệt một tí thôi, nhưng giờ tôi ổn hơn rồi" Có lẽ Emi không tin tôi nói cho lắm "Được rồi, nếu bạn có vấn đề gì thì cứ nói cho tôi biết- " không để cô ấy nói hết câu tôi đáp "Được rồi, được rồi tôi không sao hết, tôi ổn" Emi thở dài " Được rồi nếu bạn đã nói như thế"
     Sau một hồi lâu thì chúng tôi quyết định trở về nhà, trong lúc tôi đang phân tâm thì Emi vỗ vào lưng tôi khiến tôi giật nẩy mình "Bạn đang suy nghĩ gì thế? Trong bạn như đang bị 'phân tâm' "Emily thắc mắc, tôi nhún vai "Cũng không có gì đáng lo ngại" "Ôh, được rồi" Emi vừa đi vừa quay người, "Vậy bạn nghĩ sao nếu chúng ta về nhà và uống một ít cacao nóng?" "Yeah, được~"
     Đầu óc quay cuồng, tâm trí điên đảo, những sự việc đó khiến tôi gần như bận tâm, nhìn qua cửa sổ ban công, những bông tuyết rơi từ từ, nhẹ nhàng và chậm rãi… Emily đạp cửa và kêu lên" Đồ uống tới rồi đây", "Bạn đã nghe đến từ 'gõ cửa' chưa vậy?" Tôi càu nhàu, "Um… xin lỗi"cô ấy lí nhí, "Dù sao thì ta nên uống nó trước khi nó trở nên nguội lạnh" "Okkk" cô ấy reo lên như một đứa trẻ mới lớn.

        chap trước

1 nhận xét:

Drama

SoraBook

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Vestibulum rhoncus vehicula tortor, vel cursus elit. Donec nec nisl felis. Pellentesque ultrices sem sit amet eros interdum, id elementum nisi ermentum.Vestibulum rhoncus vehicula tortor, vel cursus elit. Donec nec nisl felis. Pellentesque ultrices sem sit amet eros interdum, id elementum nisi fermentum.




Comments

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *